1291. ĐỒNG CẢM
Gia đình nọ có bà mẹ ghê gớm, áp đặt lên cậu con trai từ chuyện học hành tới tình cảm riêng tư. Con giun xéo lắm cũng oằn, một hôm giữa bữa ăn, cậu buông đũa đứng dậy:
– Con không thể chịu nổi mẹ nữa, con sẽ ra đi.
Ông bố thấy thế vội lớn tiếng:
– Thằng kia….
– Bố đừng cản con!
– Không. Cho tao theo với.
1292. VỠ ĐẦU VÌ ĐƯỢC TẶNG HOA
Một chàng hí hửng kể cho bạn nghe, sau thời gian “trồng cây si”, nàng đã rung động và đáp trả tình ý.
– Hôm qua tớ đứng dưới cửa sổ nhà nàng, hát tặng một bản tình ca làm rung động nàng. Thế là tớ được nàng ném tặng một bông hoa đầy tình ý!
– Thế tại sao đầu cậu lại băng bó thế kia?
– Có lẽ vì quá xúc động nên nàng quên ngắt hoa ra khỏi chậu.
– ?!!
1293. ĐẮNG MIỆNG
Chủ nhà hàng dặn dò nhân viên khi mang đồ ăn cho khách chớ quen kèm theo câu: Chúc ngon miệng!
– Tại sao ạ? – Một nhân viên hỏi.
– Vì sau đó, khi đọc hóa đơn thanh toán, họ sẽ chỉ thấy đắng miệng.
1294. NẾU MỘT NGÀY EM LÀM CHỒNG
Ngày ấy sẽ trôi qua
Em cứ ngồi ngắm hoa
Em cứ ca cứ hát
Anh sẽ lo rửa bát
Anh sẽ lo quét nhà
Anh sẽ lo giặt là
Em uống gì anh pha
Chợ gần hay chợ xa
Anh lần ra được hết
Món em ưa anh biết
Em cứ chờ mà xem
Em đánh phấn xoa kem
Anh nhặt rau vo gạo
Em ung dung đọc báo
Anh tay nấu tay xào
Anh tự làm không sao
Đừng lo gì em nhé
Tà áo em tuột chỉ
Đưa anh khâu lại giùm
Nho anh mua cả chùm
Buồn mồm em cứ nếm
Bạn gái em mà đến
Cứ vô tư chuyện trò
Anh tắm cho thằng cu
Rồi anh ru nó ngủ
Màn hình bao cầu thủ
Nghe em hét “vào rồi”
Hết một ngày em ơi
Hai tư giờ thôi nhé
Một ngày anh làm vợ
Một ngày em làm chồng
Happy Vietnamese Women Day!
1295 – CHA TÔI CÓ THỂ…
Một cậu bé làm bài văn tả người cha của mình như sau:
“Cha tôi có thể trèo lên những đỉnh núi cao nhất thế giới; có thể bơi qua đại dương; có thể chiến thắng những con thú dữ tợn nhất. Cha tôi có thể chiến thắng tất cả. Nhưng cha tôi không có đủ thời gian để làm những việc đó, bởi vì cha tôi hàng ngày còn phải giúp mẹ tôi lau nhà và rửa bát đĩa.
