MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 1141-1145

1141 – CÂU CHỬI TỤC

Một nhà viết kịch mang tối rạp hát vở kịch đầu tay của mình. Đạo diễn trẻ đọc xong vở kịch, nó với tác giả:

– Tôi không muốn rạp hát của tôi vang lên những câu chửi tục.

– Nhưng vở kịch của tôi làm gì có câu chửi nào – Tác giả phản đối.

– Những câu chửi tục của khán giả sau lúc xem kịch cơ.

 

1142 – SAO ÔNG BIẾT

Một khán giả rỉ tai người ngồi cạnh:

– Ông xem cô diễn viên kia sắm vai đánh ghen có cừ không?

– Còn thua xa lúc ở nhà – người ngồi cạnh chép miệng.

– Sao ông biết?

– Cô ấy là hàng xóm của tôi mà.

 

1143 – NHẦM LẪN

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau:

– Làm cách nào để chứng minh rằng trong đời ta, cũng có lần nào đó nhầm lẫn?

– Văn phòng … đăng ký kết hôn!

 

1144 – CHƯA CHẮC

Một bà vui mừng báo với bà hàng xóm:

– Báo cho bà chị một tin vui, để chị mừng cho tôi. Giám đốc sắp về hưu, chồng tôi là phó. Có lẽ ông ấy sẽ lên thay.

Bà kia chép miệng nói:

– Chưa chắc đâu chị! Chồng tôi làm phó mấy chục năm nay mà có bao giờ lên trưởng đâu.

– Thế anh làm phó gì?

– Thiên hạ thường gọi ổng là bác “phó nhòm”.

 

1145 – TRẢ HỘ

Ở cửa hàng thời trang, cô gái hỏi người bán hàng:

– Thưa ông, giá chiếc áo khoác này bao nhiêu?

Anh chàng bán hàng thấy cô gái xinh đẹp liền trả lời ởm ờ:

– Giá thỏa thuận, rất rẻ, chỉ một chiếc hôn.

Cô gái bèn quay sang bà già cùng đi:

 

– Bà ơi, bà trả hộ cháu nhé!

 

cuoi 01