1191 – NGƯỜI TRONG CUỘC VẪN SÁNG
A: “Chuyện đời xưa nay người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng, người trong cuộc bao giờ cũng quáng”.
B: “Chưa chắc, ví dụ xem ảo thuật thì người đứng ngoài đều quáng, chỉ ảo thuật gia trong cuộc lại sáng.
1192 – VỢ CỦA NHÀ DANH HOẠ
“Anh sung sướng thật, ngày ngày chỉ cắm cúi vào khung vải. Sao anh không nghĩ chúng ta cần đối diện với thực tế. Em hết chịu nổi cảnh nghèo khổ rồi!”
Ông chồng vẫn nắm chắc bút vẽ quay lại bảo vợ: “Trước khi thời cơ đến chúng ta đều phải hết sức kiên nhẫn. Em cứ tưởng tượng 100 hoặc 200 năm nữa, cuộc đời em sẽ bước sang trang khác, người ta sẽ trầm trồ: “Bà ấy xưa kia là vợ của nhà danh họa quá cố …”
“Nếu muốn như thế thì không cần phải đợi 100 năm nữa đâu. Ngay bây giờ anh muốn lên cố họa sĩ cũng được!”
1193 – VẪN ĐƯỢC NHƯ Ý
Trên bàn có đặt hai trái táo, bé B tiện tay lấy trái to nhất.
Anh bé B: “Tại sao em không biết nhường nhịn?”
Bé B: “Nếu là anh thì anh sẽ lấy trái nào?”
Anh: “Trái nhỏ”.
Bé B: “Vậy anh đã được như ý rồi thôi!”.
1194 – PHƯƠNG THỨC BIỂU ĐẠT
Chàng trai: “Em yêu, anh yêu em biết bao nhiêu, yêu đến nỗi không có lời nói ngôn ngữ nào diễn đạt được”.
Cô gái: “Nếu vậy thì anh hãy dùng quà tặng để diễn đạt đi”.
1195 – CÔNG DỤNG CỦA LỬA
Một con lừa đá chết bà mẹ vợ của anh chàng nông phu, thế là có hàng trăm người đến dự đám tang. Điều làm mục sư kinh ngạc nhất là tất cả những người ấy đều là đàn ông. Vị mục sư bảo anh con rể: “Mẹ vợ anh được mọi người quý mến nên họ bỏ hết công việc thời gian đến đây”.
“Không phải họ đến tham dự tang lễ đâu”. Anh chàng nông phu lắc đầu: “Họ đến để định mua lại con lừa đấy!”.

