MỖI NGÀY NGÀN NỤ CƯỜI * 1206-1210

1206 – KHÔNG PHẢI CON TÔI

Hàng xóm: “Con trai ông lấy đá ném kính cửa sở nhà tôi”.

Ông bố: “Có trúng không?”

Hàng xóm: “May mà không trúng”

Ông bố: “Vậy không phải con tôi. Nó ném bách phát bách trúng cơ”.

 

1207 – TIỀN GIẢ

A: “Thằng cha bán thịt hôm nay thối lại cho tôi tiền giả! Thế mới biết không thể tin ai được”.

B: “Cho tôi xem đi”.

A: “Tôi đã lấy mua thuốc rồi! Bây giờ nó đang ở tiệm thuốc!”

 

1208 – ĂN NÓI VỘI VÀNG

Một ông già hơn 70 tuổi dắt theo cô gái trẻ đẹp vào khách sạn.

Người phục vụ cung kính cúi đầu: “Chúng tôi đã chuẩn bị xong phòng cho ông và cô đây rồi ạ”.

Ông già cự: “Anh nói gì thế, tôi già chừng này mà còn con gái bé thế này sao? Đấy là vợ tôi!”

 

1209 – ĐÒI HỎI

“Tôi không thể nào chịu đựng hơn được!” Người thuê nói với chủ nhà: “Nước từ trên mái cứ không ngừng rỉ xuống phòng tôi”

“Ông còn muốn gì nữa chứ? Ông chỉ đóng có một tí tiền thuê như thế mà lại đòi có sâm banh chảy xuống phòng ông à?”

 

1210 – ĐÃNG TRÍ

“Em yêu quí” một chàng trai trẻ viết thư, “Xin em tha lỗi, anh đãng trí quá! Hôm qua anh cầu hôn với em những anh quên mất không nhớ là em có nhận lời hay không”.

 

“Anh thân yêu” Cô gái trả lời “Em rất mừng nhận được thư anh. Em nhớ tối qua em có từ chối lời cầu hôn của một người nào đó, nhưng em quên mất không nhớ kẻ đó là ai”.

 

cuoi 01