1271. SỐ PHẬN
Lời cảnh tỉnh của số phận
Một cơn giông sấm sét loang loáng, mưa như trút. Chị vợ hỏi chồng:
– Anh có nhớ bữa chúng mình mới quen nhau không? Hôm đó, trời cũng sấm sét đùng đùng như hôm nay.
– Quên sao được, nhưng đáng tiếc là tôi đã coi thường lời cảnh báo về số phận mình từ thiên nhiên.
1272. ĂN CƯỚI TRỪ NỢ
Anh nọ dự đám cưới bạn, sau khi bỏ 100 nghìn vào phong bì anh ta ghi: “Mừng bạn một trăm, nợ lại một trăm”.
Một năm sau, đến phiên anh ta đám cưới, anh nhận được phong bì trống rỗng có ghi: “Lấy nợ một trăm, nợ lại một trăm!”.
1273. Tập sống xa đọa
Để dọa côn trùng
Tập sống anh hùng
Giăng mùng đập muỗi
Ngồi buồn há miệng ra xem
Đến khi ngậm lại chết trăm con ruồi
Con nào khoẻ cánh thì bay
Con nào yếu cánh chết ngay trong mồm
Xa anh 1 ngày em tưởng chừng 24 tiếng
Cơm không ăn chỉ ăn phở cầm hơi
Đêm 5 canh em ngủ 4 canh đầu
Còn canh cuối em âm thầm….ngủ tiếp.
Ngày đầu phải dạy chồng ngay
Tay cầm thước kẻ học bài đầu tiên
Đi thưa đứng bẩm về trình
Vợ kêu một tiếng “thưa vợ anh đây”
Trèo lên cây bưởi thấy ma
Té xuống vườn cà rụng mấy cái răng
Nhìn trời nghỉ ngợi bâng khuâng
Bỗng đâu con chó nhảy ra cắn mình.
Hôm nay gió lạnh ùa về
Lòng anh cảm thấy bộn bề lo âu
Giờ này em đang ở đâu
Nhớ em nhiều quá mọc râu um tùm.
Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi
Cỗng trường đại học cao vời vợi
Đồng ruộng mênh mông đón em về.
Đố ai định nghĩa được chữ Điên
Rất khó cho nên biết chết liền
Đang đi trên đường la một tiếng
Mọi người hốt hoảng thế là Điên
1274. MEN RƯỢU
Một ông luôn bị bạn bè chê cười vì sợ vợ, bèn tìm đến một người bạn và hỏi làm thế nào để hết sợ. Bạn ông ta khuyên:
– Ông thử uống rượu vào xem, có chút men sẽ làm ông tự tin hơn khi đứng trước bà ấy.
Vài ngày sau, ông chồng gặp lại bạn và than:
– Thôi, thôi! Tôi chẳng dám làm theo cách ấy nữa đâu. Hôm trước, tôi thử uống rượu và nhìn bà ấy thành hai, nỗi sợ của tôi còn tăng gấp đôi.
1275. BA ĐIỀU ƯỚC
Một ông khách chiều nào cũng vào một cửa hàng ăn cùng một con cò và một con mèo. Dù ông ta uống gì và cho hai con kia ăn gì thì khi móc túi trả tiền, bao giờ cũng vừa đủ, không thừa, thiếu một xu. Một hôm, chủ quán tò mò hỏi:
– Anh có mẹo gì đặc biệt hay sao mà không cần đếm vẫn biết trả đủ tiền?
– Chuyện dài và buồn lắm!
– Cách đây mấy năm, tôi nhặt được một cái chai, mở nút ra thì có một vị thần xuất hiện và cho tôi ba điều ước. Điều thứ nhất của tôi là luôn có đủ tiền trả cho các món chi tiêu…
– Anh quả là sáng suốt! Thế còn hai điều kia?
– Thì đấy, tôi ước có bạn chân dài và môi ướt…
