1276. CHIÊU ĐÒI NỢ CỦA BÁC SĨ
Cô y tá đến bên bác sĩ thắc mắc về bệnh nhân vừa rời phòng khám.
– Tại sao ông lại bắt anh ta kiêng nhiều thứ thế, chỉ ăn mỗi rau?
– Hắn đang nợ tôi một khoản tiền chữa chạy. Để hắn ăn tiêu thoải mái thì bao giờ hắn mới trả được?
1277. MÀY CHÀO TAO Ạ
Một người đến nhà hàng xóm, thấy đứa bé độ 3-4 tuổi đang mải chơi, người đó làm bộ sừng sộ hỏi:
– Mày không chào tao à?
Em bé cuống quýt, khoanh hai tay, lễ phép nói:
– Mày chào tao ạ!
1278. NÓI LÀM GÌ NỮA
Trong bữa ăn, chợt bé lên tiếng:
– Ông ơi…
Người ông có vẻ không bằng lòng:
– Trong bữa ăn, không nên nói chuyện, mất vệ sinh. Ăn xong hãy nói.
Xong bữa ăn, ông vui vẻ xoa đầu bé:
– Nào, bây giờ cháu nói đi!
Bé buồn rầu:
– Lúc nãy có con ruồi ở trong bát của ông. Bây giờ thì ông ăn mất rồi, nói làm gì nữa!
– !!!…
1279. TỐT SỐ?
Trước cửa xe khách có dòng chữ: “Cho xem đường chỉ tay trước khi lên xe”. Một hành khách thấy lạ hỏi:
– Vậy là sao, ở đây có khủng bố ư?
– À, xe tôi bị đứt phanh, chỉ chở những ai tốt số thôi, nhỡ có mệnh hệ gì lại kiện tụng, mệt lắm.
1280. NGƯỜI TÀI XẾ VÀ GÃ TÂM THẦN
Một anh tài xế xe tải làm công việc thường ngày giao hàng cho một bệnh viện tâm thần nhận thấy có một bánh xe bị xì hơi. Anh kích chiếc xe tải lên và tháo bánh xe xì hơi để thay vào đó một bánh xe dự phòng. Lúc sắp sửa gắn bánh xe mới vào, đột nhiên anh làm rơi cả bốn chiếc bù lon xuống ống cống nước.
Ngay lúc đó, một bệnh nhân tâm thần đi ngang qua và hỏi anh tài xế tại sao trông anh có vẻ hốt hoảng như vậy. Người tài xế xe tải nói sơ qua tình hình và đưa một cái nhìn thất vọng. Bệnh nhân nói lớn:
– Chỉ mỗi cái việc đơn giản như vậy mà anh còn không cách nào làm được. Không lạ gì anh sinh ra chỉ làm cái nghề tài xế xe tải để sống. Đây là cái anh có thể làm. Tháo một cái bù lon từ mỗi trong ba bánh xe kia và gắn vô cái bánh xe này. Rồi lái xe xuống cửa tiệm gần nhất và thay những cái bù lon còn thiếu vô. Đơn giản quá phải không anh bạn?
Người tài xế quá cảm kích với lối giải quyết nhanh chóng này, liền hỏi người bệnh:
– Anh quá giỏi và thông minh như vậy sao lại có mặt ở cái bệnh viện tâm thần này nhỉ?
Người bệnh trả lời:
– Anh bạn ạ! Tôi ở đây bởi vì tôi khùng, chứ không phải tôi ngu.
